top of page

Đứng dậy, em ơi!

Đứng dậy, em ơi! Sống cõi đời,

Đời dầu khổ nhục đến mười mươi,

Em nên điểm phấn tô son lại,

Ngạo với nhân gian một nụ cười.

(Trích từ bài thơ Cảnh đoạn trường của Nhà thơ Thái Can).



Trong tuần rồi, chúng mình có xem và học từ video "Vô Sự Là Hành Động Trong Tự Do [Lâm Tế Ngữ Lục bài cuối] Thiền sư Thích Nhất Hạnh giảng dạy (16-05-2004, Làng Mai)". Trong bài giảng này, có đoạn Thầy đọc lại vài lần đoạn thơ trên.


Khi ta ở trong những hoàn cảnh bị đè nén, bị hiểu lầm, bất công hay đau khổ, ... ta cũng hãy chủ động đứng dậy. Có thể khóc than nhưng một lần rồi thôi, đừng làm nạn nhân, đó là một thái độ quan trọng.

Quán chiếu để thấy rằng, ta không phải là nạn nhân duy nhất. Người làm khổ ta cũng mang nhiều nỗi đau, mang vác những tri giác sai lầm, hoặc cũng từng bị đời vùi dập nhiều phen, ... người làm ta khổ cũng là nạn nhân. Họ có thể là người em non dại, chưa có nhiều va chạm, chưa có nhiều vốn sống nên đã có những ứng xử vụng về . Họ có thể là người anh thiếu thốn, thiệt thòi từ nhỏ nên lớn lên còn kẹt trong cái "có thêm" cái "cầu mong thêm" chưa có điểm dừng. Họ có thể là người chị có mái ấm gia đình không trọn vẹn, chị đã phải gồng lên rất nhiều để một mình lo chu toàn cho con cái mà đã phần nào quên đi bản thân mình. Họ có thể là một người cô mang tri giác sai lầm mà làm tình làm tội bao nhiêu người, cô đã đi nhiều nơi, gặp nhiều người nhưng có thể chưa may mắn gỡ được nút thắt trong quan niệm và tri giác của mình.



Quán chiếu được điều này tự khắc ta có từ bi, trái tim ta rộng mở và thôi mắc kẹt, thôi làm nạn nhân. Bước tiếp trên con đường chuyển hoá và thưởng thức đời sống mầu nhiệm ...

Bình luận

Đã xếp hạng 0/5 sao.
Chưa có xếp hạng

Thêm điểm xếp hạng
bottom of page