Những câu chuyện cũ - Tập 1
- Nguyên Bát Nhã

- 7 thg 6, 2024
- 2 phút đọc
Đã cập nhật: 27 thg 3
Tiếng chuông gió hình con cá trước cửa phòng rung reo khiến mình bừng tỉnh giữa hỗn độn suy nghĩ. Dù là dịch Covid đang căng thẳng và ai ở đâu thì ở yên đó nhưng mình thì vừa “ghé qua và dừng chân” ở vài nơi. Ở nhà mình, ở vài chốn cũ, ở một công ty nào đó, và còn thấy mình của tương lai ngồi ở một tiệm cà phê nào đó lạ hoắc tại Đà Lạt, … Ở những nơi đó vừa có lo lắng, vừa có hi vọng, vừa có hoài nghi. Và vài giây phút đó mình để cái thân mình ở đây, không biết nó đang thở, đang nhìn trần nhà hay xì chét gì không ,… ngộ ha!

Mình thấy thật khó để tâm trí neo đậu ở hiện tại, dù có những lúc tay chân và đầu óc không bận làm việc thì ngay lập tức thả chúng đi hoang ngay. Nhiều khi chúng chạy về với quá khứ nào đó thật buồn bã, xấu hổ, nhiều khi chúng đang bất an với những nỗi lo của ba mẹ, hay tính toán những chuyện mà chẳng biết tương lại có diễn ra không, … cho mãi đến khi mình nghe được nhiều bài pháp thoại của Thầy Nhất Hạnh và nghĩ sâu hơn một chút về hai chữ: tự do.
Nhớ lại hồi nhỏ hay trèo lên cây mận trắng sau nhà, vừa leo vừa cầm theo chén muối ớt, vừa leo vừa thấy sâu rồi né tìm một nhành cây chắc chắn để ngồi rồi hái từng trái mận trên cây ăn. Hồi đó ăn mận có nhiều tự do lắm, thế giới tròn trong cây mận nhiều trái với mấy đứa bạn trên cây. Hương mận đậm đà, ngọt thanh, chua nhẹ hòa quyện với muối ớt, cảm giác đã đời không trông ngóng điều gì xa rộng hơn nữa.

Lớn lên bắt đầu bươn chải, đầu óc luôn quay cuồng với hàng tá chuyện nên việc được ăn lại trái mận tự do như lúc nhỏ rất khó có được. Thú thật là vậy. Có phải mình đã từ từ rời bỏ sự tự do vốn có và trói tâm trí quẩn quanh trong các vấn đề mưu sinh thường nhật?

Về với thực tại, mình bước ra trước cửa phòng, rảo bước dưới chiếc chuông gió nghe từng âm thanh nhỏ nhất, nắng chiếu ấm đôi bàn chân nhỏ, đôi chân đang nhúc nhích, cả bàn chân áp xuống mặt đất mát lành, cảm giác dễ chịu và lắng đọng ở hiện tại. Và mình vẫn còn ở đây, bình an giữa mùa dịch khốc liệt này. Chỉ chừng đó, đơn giản vậy thôi là mình có tự do, vững vàng ngay tức thì.



Bình luận