Đứa con xa nay đã "trở về"
- Nguyên Bát Nhã

- 27 thg 3
- 4 phút đọc
Đã hơn một lần tôi nhận ra mình đang khóc trong khi nghe pháp thoại. Không phải vì tôi buồn, mà vì lời dạy của Sư Ông đánh động vào tim tôi một cách quá sâu sắc (Trích từ bài viết “Được gặp Thầy tôi” của Tiến sĩ Hà Vĩnh Thọ – Chân Đại Tuệ). Con xin được trích câu nói này để mà biểu đạt cảm xúc, sự biết ơn của con với Bụt, Tổ, Sư Ông, Tăng thân và gia đình tâm linh của mình.
Chuyến Về Làng lần này là sự ấp ủ của con sau rất nhiều năm tháng. Có lẽ, đến nay đã hội đủ nhân duyên nên mọi điều đều suôn sẻ. Sau một chặng đường Việt sang Thái và đi xe trung chuyển 4-5 tiếng, từ trên xe nhìn xuống thấy dòng chữ Thai Plum Village, vài dòng câu đối tiếng Việt ngay tại đất nước Thái Lan là lòng đã xốn xang. Các sư thầy sư cô gương mặt ai cũng niềm nở nhìn lên xe mỉm cười như đón những đứa con xa trở về nhà. Nước mắt con đã dâng trào lên vì niềm hạnh phúc lớn lao này.

Con bước xuống xe, đặt những bước chân chánh niệm đầu tiên tại ngôi nhà tâm linh như đứa con xa nay mới trở về. Buổi tối hôm đó, tại Làng có buổi chào đón các bạn thiền sinh. Mọi thứ diễn ra trong im lặng nhưng sinh động. Các sư thầy sư cô ngồi đó, mỉm cười tươi mát, khẩy lên tiếng đàn ghita trong trẻo và hát bài thiền ca đầu tiên:
"Đã về Đã tới
Bây giờ Ở đây
Vững chãi Thảnh thơi
Quay về Nương tựa
Nay tôi đã về
Nay tôi đã tới
An trú bây giờ An trú ở đây."
Nước mắt con cứ vậy tuôn trào vì cảm thấy được ôm ấp, được thả lỏng bản thân trong sự an toàn, trìu mến mà không còn lo lắng về điều gì.
Những ngày tiếp theo thời khoá diễn ra đều đặn, giờ im lặng hùng tráng từ 9h30 tối - 6h30 sáng hôm sau là khoảng thời gian để con quay trở về bên trong mình nhiều hơn. Cảm nhận rõ hơn từng hoạt động, từng hơi thở, từng dòng suy nghĩ của bản thân.

Khung giờ thiền hành từ 5h sáng, gần một trăm con người đi lặng lẽ, không nói chuyện, chậm rãi như một dòng nước đang uyển chuyển trôi. Dòng nước này len lỏi qua bờ hồ, qua những nẻo đường trong làng, qua cốc Sư Ông trong làn sương. Chính tại nơi đây, lần đầu tiên trong đời con có những bước chân kết nối sâu với Đất Mẹ, mỗi bước chân như được nâng đỡ như được hiểu và được thương, được chấp nhận dẫu con có bao nhiêu là vụng về. Từ ngày thứ 2 thứ 3 khi thiền hành, con nhận ra lâu này mình có nhiều hơn một người mẹ.

Có những buổi sáng trong khoá tu, ngồi phơi nắng sáng, con được ngắm các sư thầy, sư cô đội nón lá Việt Nam, thong thả băng qua những rặng tre để tới lớp học ngay trong Làng. Mình có nói với anh Tuấn, chị Yến đi chung khoá tu là hình ảnh này sao mà đẹp quá, giống hệt như thời ba má mình đi học ngày xưa (mà thiệt ra con chỉ nghe ba má kể, hoặc xem qua mấy bộ phim thời năm 75 thôi).

Trong khoá tu này, ăn cơm, thiền hành, thiền buông thư, nghe pháp thoại, chấp tác (tức là hỗ trợ các sư thầy sư cô làm các công việc trong Làng như cắt rau củ, dọn vệ sinh, lau quét, … như một cách thực tập thiền khi làm việc), … cho con cơ hội thực hành chánh niệm có hướng dẫn để khi về nhà cứ như vậy ứng dụng.
Và trong thời khoá sinh hoạt tại Làng, có Ngày Làm Biếng, hôm đó chúng con đi đến cốc Sư Ông. Đến để đặt bàn tay lên cột nhà, thủ thỉ là: Sư Ông ơi, tụi con đã về tụi con đã tới rồi, cám ơn Sư Ông đưa đường dẫn lối, khai sáng ngôi nhà tâm linh trong con. Con ý thức là Sư Ông không còn biểu hiện hình hài ở đây nữa, nhưng mà con thấy rõ biểu hiện của Sư Ông trong các sư thầy sư cô rất trẻ tại Làng, trong các bạn đồng tu và Sư Ông luôn có trong tụi con.

“Con trở về ngồi dưới chân Thầy nơi chốn non xưa
Để rồi tiếng chim kêu tiếng vượn hú lại cùng hòa với tiếng công phu sớm trưa
Con đã về bên Thầy, thực sự muốn chấm dứt cuộc đời lãng tử
Sáng nay chim chóc ca mừng vầng ô lên rạng rỡ
Con có hay
Trên bầu xanh mây trắng vẫn còn bay?
Con ở đâu? Cảnh núi xưa còn đó nơi hiện pháp chốn này
Dù đợt sóng bạc đầu vẫn còn đang muốn vươn mình đi về phương lạ
Nhìn lại đi, Thầy đang ở trong con, và trong từng nụ hoa, chiếc lá
Nếu gọi tên Thầy, con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay
Con đi đâu? Cây mộc già đã nở hoa, thơm nức sáng nay
Thầy trò ta thật chưa bao giờ từng cách biệt
Xuân đã về, các cội thông đã ra chồi óng biếc và bên mé rừng đã nở rộ hoa mai.”
Năm sau con lại về Làng, Sư Ông nha!
(Bài viết trong dịp kết thúc khoá tu Tuần chánh niệm, tháng 9/2025) tại Làng Mai Thái Lan.

Bình luận