Tính trải nghiệm và sáng tạo trong workshop thiền thư pháp
- Nguyên Bát Nhã

- 15 thg 5
- 2 phút đọc
Một cây bút lông, một nghiên mực, một tờ giấy… Những chất liệu ấy không thay đổi nhiều theo thời gian. Điều thay đổi có thể nằm ở góc nhìn, cách ta tiếp xúc với thư pháp. Hôm nay ngẫu hứng cầm bút lên có khi đơn giản là ta muốn thử viết, thử nhìn, thử cảm nhận xem điều gì đang diễn ra khi nét chữ hiện ra trên giấy. Ngày mai có thể ta cầm bút lên để viết một thông điệp cho chính mình. Ngày kia, ta muốn cùng bút giấy mực là người bạn cùng ta thực hành chánh niệm, nuôi dưỡng đời sống của chính mình.

Khi bắt đầu làm quen với thư pháp, điều quan trọng không hẳn là kỹ thuật, mà là sự để ý. Để ý bàn tay mình đang cầm bút ra sao. Để ý mực thấm vào giấy như thế nào. Để ý một nét chữ được hình thành từ đâu, trong đó có vội vàng không, có ngập ngừng không, hay có khi lại thả lỏng tự nhiên.
Những buổi ban đầu, nét chữ chưa cân đối, nhưng lại mang sự chân thật rất riêng. Qua thời gian luyện tập, mỗi người dần tìm ra nhịp điệu của mình. Cái quý giá là ta cứ là ta, nét chữ ta cứ là ta, không cần phải giống ai, cũng không cần phải trở thành một hình mẫu nào đó.

Việc thực tập theo thời gian có thể mang lại sự thay đổi, nhưng không phải để đạt đến một chuẩn mực cố định. Mà là để ta dần quen với việc có mặt khi đang viết. Khi ta nhận ra khoảng dừng giữa hai nét chữ, cảm nhận rõ hơn nhịp đi của tay, của sự chú ý, thì việc viết trở thành một trải nghiệm thư giãn và nuôi dưỡng.
Có lẽ, điều làm cho thư pháp vẫn luôn có chỗ đứng trong đời sống không nằm ở việc “cũ” hay “mới”, mà ở chỗ bộ môn này vẫn có thể đồng hành cùng con người theo nhiều cách khác nhau, rất gần với đời sống, với cảm xúc và với cách mỗi người viết xuống để biểu đạt chính mình.


Trong mỗi workshop thiền thư pháp tại Mây trắng thong dong, phần hướng dẫn viết thư pháp được mở ra như một trải nghiệm nhẹ nhàng. Chỉ cần bạn có hứng thú, có niềm yêu thích hãy ngồi xuống cho lắng dịu rồi bắt đầu từ việc cầm bút, chấm mực, viết và thưởng thức.



Bình luận